Sử dụng thức ăn chay theo kiểu dáng động vật, mục đích gì?

Posted on
  • by
  • Giiang's home
  • in
  • Tiêu đề:
  • PGĐT - Trong thực đơn tại một chùa, chúng tôi thấy có các món: lẫu Thái hải sản, mực xào ớt ngọt, mắm cá lóc kho tiêu…

    Một vài người trong bàn ăn tấm tắc khen ngon, cho rằng không thua gì thức ăn mặn (ăn mạng).

    Và hình như phong cách ăn uống kiểu này đang khá phổ biến tại các chùa, bây giờ đi nhiều chùa chúng ta dễ bắt gặp trong các bữa ăn hình ảnh những con gà, con tôm, con mực…được làm giả từ bột tàu hủ. Thật sự nó không lớn lắm để chúng ta phải suy ngẫm, lo lắng, để rồi trăn trở về một thói quen hằng ngày trong các bữa ăn, vì xét đến thì gọi là “chấp”, người tu không chấp vào hình ảnh, vả lại nó lại được chế biến từ bột thì không vướng vào tội sát sinh theo đúng lời Phật dạy là được, do đó trào lưu chế biến món ăn này hình thành ngày càng “thịnh vượng” đến mức người ta không còn suy nghĩ về nó.

    Ăn chay theo ý nghĩa Phật giáo là hạn chế sát sanh, nuôi dưỡng lòng từ bi, tạo tính công bằng cho muôn loài. Nên nhiều người cho rằng, ăn chay như thế nào cũng được, miễn rằng không sát sinh.
    Nhưng nếu xét ở một khía cạnh khác, thì thật sự trăn trở.

    Một món heo thịt quay bánh hỏi được làm từ bột thực vật
    Vấn đề ở đây cần xét thêm nữa, đó là tại sao chúng ta tạo ra những hình ảnh con vật đáng thương đó trong bữa ăn của chúng ta? Có phải chúng ta chỉ ăn chay vì muốn “lấy điểm” với Đức Phật mà lòng từ bi vẫn chưa rốt ráo? Chúng ta vẫn còn “thèm”, hay vẫn còn “ham” những món ăn này ngoài đời?

    Sẵn đây, tôi muốn kể một câu chuyện cá nhân, có dịp sinh nhật đứa con gái một người bạn, tôi tặng bé một cái bánh kem có tạo hình dáng con heo, thế là sau sinh nhật bé vẫn để trong tủ lạnh đến 1 tuần không dám ăn, biết chuyện tôi hỏi bé, bé trả lời: Con thương con heo quá! – Tôi chợt thấy có lỗi và thương bé vô cùng. Rõ ràng ở đây, lòng từ bi của bé đã chiến thắng nổi thèm thuồng, sự hấp dẫn của món bánh kem đó.
    Hình ảnh bánh kem có hình dáng chú heo, được các em nhỏ rất yêu thương
    Quay lại câu chuyện của chúng ta, hình như đạo Phật đã ngày càng bị “đời hóa”, “xã hội hóa”…ngay cả trong các bữa ăn. Không cớ gì chúng ta lại dễ dàng chấp nhận cho việc tạo hình những con vật trong một bữa ăn chay, dù biết nó được làm từ bột thực vật. Vấn đề “vọng tâm” ham muốn vẫn còn ở chúng ta, ít nhất là tưởng tượng ra hình ảnh những con vật này trong khi ăn để đỡ ngán hơn.
    Những người mang trọng trách truyền bá chánh pháp cần quan tâm đến vấn đề này, dù nhỏ nhưng nó là một biểu hiện của việc “đời chen chân vào đạo” mà đáng ra chúng ta phải “đem đạo vào đời”, phải “Phật giáo hóa” các bữa ăn của người đời thì chúng ta lại làm ngược lại.  Mong rằng hãy gìn giữ sự tinh sạch của mọi biểu hiện trong đạo pháp, cho dù chỉ là hình thức bên ngoài.

    Một quán chay, có món bún riêu và bún cá...



    Huệ Nhãn

    Bài viết liên quan: